(TBKTSG) -
Nhiều năm làm nghề phê bình văn học, song mấy năm nay, mỗi lần cầm trên
tay một sáng tác, dù văn hay thơ, tôi đều rất ngại. Đọc vào cứ thấy tức
tức. Hoặc đây không phải văn chương, hoặc cảm quan văn học mình bị
hỏng. Để giải tỏa mối nghi ngờ bản thân, tôi quay lại đọc văn chương
quá khứ, đại khái như Nửa chừng xuân, Gió đầu mùa, Chí Phèo, hoặc Tiếng
thu, Lửa thiêng. Thì vẫn thấy mình bị hấp dẫn, nghĩa là mình không có
lỗi... Đành buông hẳn sáng tác đương thời, mà đặt toàn bộ công sức vào
việc quay trở lại với văn chương cũ.